Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Kỉ niệm 5 năm VN-Index đạt đỉnh [và nhân thể đi học chứng khoán về]

Tháng 3/2007: thời kì VN-Index đạt đỉnh cao nhất

Tháng 3/2012: mới học 2 khóa cơ bản về chứng khoán

Đi học chứng khoán, gặp 2 ông thầy. Điều điều đầu tiên thấy được là khi người ta có tiền và biết cách kiếm tiền, người ta không quá quan tâm tới việc kiếm tiền. 2 ông thầy là researcher của công ty chứng khoán [lương vậy cũng cao rồi], lại là trader nữa, nên đôi khi đi dạy cho vui, không quan trọng tiền bạc. Đi học chứng khoán mà câu đầu tiên thầy nói: “Tôi không khuyến khích các anh chị chơi chứng khoán”. Làm nhớ lại hồi trước đi học toán, thầy cũng dặn: “ Học cho vui thôi, sau này máy nó làm hết”. Cũng là 1 ý nghĩa, nhưng nguyên nhân khác nhau.

Đôi khi ra đường không dám nói mình học về kinh tế. Học kinh tế mà bây giờ vẫn không biết tại sao lạm phát 10% thì gây hại. Học kinh tế không thể giải thích nổi thị trường, không hiểu tại sao quá nhiều thứ. Tại sao người ta lại nghĩ  ra cái sàn chứng khoán? Và tại sao người ta lại thích “chơi” trên cái sàn này? Okay là thị trường sơ cấp là cần thiết để doanh nghiệp huy động vốn, nhưng vẫn còn ngân hàng cơ mà. Thị trường thứ cấp giúp tăng tính hấp dẫn của chứng khoán, nhưng bây giờ nó biến tướng rồi. Bao nhiêu người lên cái sàn này mà quan tâm tới dài hạn? Lên sàn để “cá cược”, để lướt những con sóng ngắn 2,3 tuần, để vi vu theo suy đoán trên giấy trong 1,2 tháng. Thôi thì coi như là một nơi để những người không sợ về già đau tim có chỗ thể hiện. Nhưng mà nhìn qua nhìn lại, rút cuộc cả xã hội được cái gì từ cái sàn này? Hàng ngàn nhà đầu tư lên sàn, chỉ để lấy tiền người này bỏ qua người kia. Zero sum game. Xã hội mất đi hàng tá chi phí cơ hội khi những nhà đầu tư thay vì đi sản xuất thì lại đi chơi chứng khoán. Tất nhiên vẫn có những người được lợi. môi giới, các công ty IPO. Nhưng liệu điều đó có đáng không?

Nhưng đó chưa phải là điều ảo diệu nhất của thị trường này. Điều ghê gớm nhất là thị trường này cho người ta cái khả năng đầu tư mua bán chứng khoán mà không cần biết bản chất của cái chứng khoán đó là gì. Người ta mua hàng cần phải biêt món hàng đó tốt hay không. Tốt thì mua, xấu thì dẹp. Trên sàn, người ta không có khái niệm “tốt”, “xấu”. Chỉ có “mai lên hay xuống”. Không cần biết doanh nghiệp đó làm ăn thế nào, chỉ cần thấy giá đang “lên” [đúng từ phải là “có xu hướng tăng trong ngắn hạn”] thì mua, thấy giá đang “xuống” thì bán. Tất cả những gì được học trong trường thành vô nghĩa. Thông tin về doanh nghiệp không còn quá quan trọng trong cái thị trường này. Vậy thì tại sao lại phải đi phân tích báo cáo tài chính, đến thăm doanh nghiệp? Thôi kệ, cũng nhờ cái phương pháp chỉ phân tích biểu đồ giá này mà thị trường có thêm thông tin. Vì giá là phản ánh tất cả quyết định của người mua và người bán. Sẽ có người có nhiều thông tin hơn người khác [bất cân xứng]. Nhưng chỉ cần nhìn giá cổ phiếu của 1 công ty hôm nay lên xuống là người ta biết được những tin tức xung quanh công ty ấy xấu hay tốt. Đôi khi chả cần biết doanh nghiệp ấy cháy nhà, hay chuột ăn hết thực phẩm, thấy giá cổ phiếu xuống là biết doanh nghiệp này đang có vấn đề gì đó rồi.

Người ta hay trách nhà đầu cơ làm thổi giá này nọ. Điển hình nhất là vụ giá dầu. Mấy ông OPEC hay kêu là giá dầu đúng chỉ có $80/thùng, tại bọn đầu cơ tụi nó phá nên lên tới $100. Lúc đầu nghĩ cũng đúng, tại hồi trước cũng có ước mơ vào làm trong phi đội làm giá [giờ hết rồi ==]. Nhưng giờ nghĩ lại, hình như không đúng. Nhà đầu cơ chỉ đầu cơ trên thị trường tương lai, chứ không phải hiện tại. Họ đánh cược vào tương lai. Tại sao họ lại nghĩ giá trong 3 tháng nữa sẽ lên? Phải có lí do gì chứ. Vì họ tin vào lí do đó, cái lí do mà chúng ta ngồi đây không biết được. “Thầy” có dạy, “Đổ lỗi cho nhà đầu cơ về việc làm tăng giá dầu thì cũng không khác gì bắn đi người đưa tin [Blaming speculators rather than the underlying geopolitics is a perverse form of shooting the messenger]”. Nhờ nhà đầu cơ, chúng ta mới biết chuyện gì đang xảy ra ở thị trường. Còn bọn phi đội lái thì có khi cũng chơi ác thiệt.

Đi học xong về là muốn chơi ngay. Thấy dễ quá mà. Có hết đủ thứ “tools” trong tay rồi, nhấn nút là quất. Thế nhưng, nghĩ lại trong cuộc sống đôi khi có những thứ có thể liên tưởng đến chứng khoán, thấy tốt cũng chả dám mua. Dạo này lang thang thì gặp 1 “chứng khoán” rất “tốt”. Tại sao lại “tốt”? Vì “báo cáo tài chính” rất tốt, đẹp đến từng chi tiết. Có tin được báo cáo này không? Chắc là được, 70% thông tin trong báo cáo đã được “kiểm toán” báo lại là chính xác. 1 điều quan trọng khiến chứng khoán này “hấp dẫn” nữa là chưa có nhà đầu tư nào thành công với chứng khoán này. Với 1 báo cáo tốt như vậy, không khó hiểu khi có nhiều nhà đầu tư quyết tâm “giải ngân” với chứng khoán này. Nhưng vẫn chưa thấy chứng khoán này phản ứng giá. Khi áp dụng những công cụ chỉ số riêng thì tín hiệu mua [signal buy] nhảy liên tục. Điều mắc cười là khi đứng trước 1 cơ hội tốt như vậy mà vẫn còn chưa dám hết mình đầu tư hết nguồn lực, vậy thì làm quái thế nào có thể bước lên sàn thật mà chơi. “Chứng khoán này tốt quá, mình có liệu đủ sức theo đuổi không?”. Nỗi sợ, tin đồn, sự tự ti sẽ mãi mãi là những thứ giết chết những mong muốn thành công.

“Tôi nhắc lại, tôi không khuyến khích mọi người tham gia thị trường này". [Và nếu ai đang có ý định đầu tư vào chứng khoán tui đang theo đuổi vì biến ngay lập tức]”



Tôi - đang - đầu - tư

if you know what I mean

kz

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

When law corrupts the struggle for equality

Equality has always been the goal of all societies and systems. America suffered a very costly civil war to get rid of racism. From women to black people, most of the world is trying to get Thomas Jefferson’s saying fulfilled: “All men are created equal.” Equality has become an obsession, and that obsession is reflected most obviously in law. All law is made to ensure that there is no difference between white and black, between rich and poor, between men and women. That’s the reason for why we, human, have chosen to prefer democracy to meritocracy. However, law is in-deliberately creating a situation that could never be thought of just some decades ago: some men are now suing because of being sex discriminated. What has happened?

Many things. Among them is the ladies’ night. Why is there ladies’ night but no, say, men’s night? We always talk about equality, but now we are creating inequality: women are now treated better than men. They receive discount from anywhere they set a foot in. From clubs to car stores, whenever the customer is a woman, some kind of a discount that male customer never knows will happen. Is it the evidence of sex discrimination? Yeah, people have their own explanations. That women are weaker and more fragile than men, that they need more protection than men, that they have sacrificed too much in their life. Yeah, all the explanations may be relatively correct. But I am not sure whether ladies who can afford to go to a club are really in need of such protection. New Jersey banned ladies’ night in 2004. At this moment, we are unable to judge whether such ban is right or not. Time will tell. I myself still offer my seat on a bus to a woman, and I still hold the door for them, because I believe that not every distinction – even if based on race or sex - is invidious, at least now.

[It was lucky that the court turned down the law suit against Mother’s Day]

Celebrate the Women’s Day as bigly as you can before it is banned from some extremists.

[But think again, women today are really like that? Many of them are now ruling many nations in this world. Many have achieved greater success than men have. The world is becoming more equal for them than ever. However, as long as those explanations are still accepted, women will still be treated inequality.]

kz